Hospitality quốc tế · Lãnh đạo · Văn hóa ẩm thực

Bản tiếng Việt

Một suy ngẫm cá nhân và công thức đầy đủ cho Parmigiana di Melanzane nhẹ hơn, món mà khách thường xuyên hỏi công thức trong Italian Night tại Maldives.

Parmigiana di Melanzane mà khách luôn hỏi tôi công thức

Ẩm thực Ý cổ điển

Bí quyết nằm lặng lẽ ở giữa các lớp.

Parmigiana di Melanzane với sốt cà chua, phô mai tan chảy và húng quế
Eggplant Parmigiana, Parmigiana di Melanzane

Ẩm thực Ý có những món thuộc về một đất nước và những món thuộc về con người. Parmigiana di Melanzane thuộc nhóm thứ hai. Nó không cần sự trang trọng và cũng không cần giới thiệu dài. Nó hiệu quả vì có vị như một ký ức, dù được phục vụ ở đâu trên thế giới.

Khung cảnh tại resort

Tại resort nơi tôi nấu ăn hôm nay, tôi thấy điều đó mỗi tuần trong Italian Night. Buffet thay đổi theo mùa, nhưng Parmigiana luôn có cùng một phản ứng. Khay vơi nhanh hơn hầu hết các món khác. Khách quay lại lấy phần thứ hai. Có người cúi xuống nhìn các lớp như thể có thể hiểu logic của món chỉ bằng mắt. Rồi câu hỏi bắt đầu.

“Chef, anh làm món này thế nào?”
“Đây có phải công thức gia đình không?”
“Nó giống món của bà tôi, nhưng nhẹ hơn.”
“Tôi có thể xin công thức không?”

Điều khiến tôi thấy thú vị hơn là phản ứng rất đa dạng. Có khách nói họ chưa từng ăn Parmigiana trước khi đến Maldives và giờ muốn tự làm ở nhà. Có người Ý còn đùa: “Tôi bay đến tận Maldives rồi lại ăn Parmigiana ngon hơn ở Ý, nhưng xin đừng nói với nonna của tôi.”

Yêu cầu đơn giản đó có thể là một trong những lời khen chân thành nhất trong nghề bếp. Không ai xin công thức của một món họ không để ý. Người ta hỏi khi món đủ gây ấn tượng để muốn mang nó về nhà.

Một món được xây trên sự quen thuộc

Parmigiana di Melanzane được xây hoàn toàn trên cảm giác quen thuộc. Nó không chỉ là một công thức Ý. Nó là di sản văn hóa của Chủ nhật, cuối tháng Tám, sân hiên, sân nhà và bàn ăn gia đình. Với nhiều người Ý, nó là mùa hè xếp thành từng lớp. Với người khác, nó chứng minh rau củ cũng có thể vừa dễ chịu vừa đậm đà.

Điều tôi quan tâm nhất là chiều cảm xúc này vẫn sống được rất xa nơi nó sinh ra. Ở đây, giữa Ấn Độ Dương và khí hậu nhiệt đới, Parmigiana vẫn tạo cùng phản ứng. Cuối cùng, nó biến mất khỏi khay. Và việc biến mất chính là một dấu hiệu thành công.

Bí quyết nằm ở giữa

Tôi chưa bao giờ cảm thấy cần phải tái sáng tạo món này. Với Parmigiana, công việc thật nằm ở sự tiết chế. Mục tiêu không phải thay cấu trúc món, mà là hiểu điểm nào đáng can thiệp. Mỗi công thức thường có một điểm nhỏ có thể tạo khác biệt lớn. Ở đây, điểm đó nằm lặng lẽ ở giữa.

Bí quyết của Parmigiana tôi làm là đặt húng quế giữa các lớp, không đặt trên mặt. Một động tác rất nhỏ, gần như không nhìn thấy, nhưng quyết định nhiều đến hương vị.

Khi húng quế nằm trên bề mặt, nó dễ cháy, oxy hóa và mất mùi thơm. Khi được đặt giữa cà tím chiên, sốt cà chua, Fior di Latte và phô mai bào, một điều khác xảy ra. Nhiệt giải phóng hương thơm chậm hơn. Lá giữ màu xanh. Mùi hương lan qua các lớp thay vì chỉ nằm trên bề mặt.

Nó trở thành một phần của cấu trúc món, không chỉ là trang trí.

Giữa các lớp, húng quế mang lại cân bằng. Nó làm nhẹ cảm giác của cà tím chiên, làm tươi vị ngọt của cà chua và thêm một nốt xanh giúp phô mai không lấn át toàn bộ món. Đây không phải chuyện sáng tạo để gây chú ý. Đây là chuyện tỷ lệ.

Những nguyên liệu thật sự quan trọng

Phần còn lại của món dựa trên common sense mà bất kỳ ai lớn lên trong bếp Ý đều nhận ra. Cà tím được phủ rất nhẹ bột mì rồi chiên. Cà chua Ý nguyên quả đã lột vỏ được nấu thành sốt. Fior di Latte cho độ kéo sợi mà không trở nên dai. Tôi dùng Parmigiano Reggiano, dù Grana Padano cũng rất hợp. Trước khi nướng, tôi hoàn thiện với một lượng bơ nhỏ.

Đó là một chi tiết mang hơi hướng miền Bắc hơn miền Nam, nhưng tạo một lớp mặt nhẹ và thanh lịch.

Parmigiana là món chay mà không cần phải tuyên bố. Theo mùa mà không cần nhấn mạnh. Gợi nhớ mà không trở nên sentimental. Nó có thể được nấu vào ngày thường nhưng vẫn có vị như Chủ nhật.

Và vì nhiều khách đã xin công thức, đây là phiên bản có thể làm tại nhà mà vẫn giữ tính cách của món.


Parmigiana di Melanzane

6–8 phần · Món Ý cổ điển · Món chay · Nên để nghỉ trước khi phục vụ

Nguyên liệu

  • 4 quả cà tím lớn, tổng khoảng 1,8 kg
  • 700 g cà chua Ý nguyên quả đã lột vỏ
  • 300 g Fior di Latte, để ráo và cắt hạt lựu
  • 150 g Parmigiano Reggiano bào, hoặc Grana Padano
  • Một nắm húng quế tươi
  • Bột mì, để phủ nhẹ
  • Dầu ô liu extra virgin, để chiên
  • Muối
  • Một ít bơ không muối để hoàn thiện

Cách làm

Làm sốt cà chua

Làm nóng một muỗng canh dầu ô liu extra virgin, xào nhẹ một lượng nhỏ hành tây băm thật mịn cho mềm mà không lên màu. Thêm cà chua Ý đã lột vỏ, nghiền bằng nĩa, nêm muối và nấu chậm khoảng 20 phút đến khi cô đặc. Sốt phải dày và đậm vị, không được loãng.

Chuẩn bị cà tím

Cắt cà tím thành lát tròn dày khoảng 1 cm. Phủ rất nhẹ bột mì rồi chiên trong dầu ô liu đến vàng. Chuyển sang khay có giấy thấm và nêm nhẹ muối.

Chuẩn bị phô mai

Cắt Fior di Latte thành hạt lựu và để ráo vài phút. Bào Parmigiano.

Xếp Parmigiana

Làm nóng lò ở 180°C. Phủ một lớp sốt cà chua mỏng dưới đáy khay, rồi bắt đầu xếp: cà tím, sốt cà chua, Fior di Latte, Parmigiano và húng quế. Lặp lại đến khi hết nguyên liệu. Lớp trên cùng nên là sốt cà chua và Parmigiano, hoàn thiện với một chút bơ.

Nướng và để nghỉ

Nướng 30–35 phút đến khi mặt hơi vàng. Để Parmigiana nghỉ ít nhất 20 phút trước khi cắt. Giống nhiều món xếp lớp khác, nó thường còn ngon hơn vào ngày hôm sau.

Một phiên bản nhẹ hơn

Nếu muốn Parmigiana nhẹ hơn mà không chiên, cũng có phiên bản cà tím và zucchini nướng trong lò. Nó giữ tinh thần món nhưng giảm độ đậm béo.

Đọc phiên bản nhẹ hơn

Vì sao món này hiệu quả

Parmigiana hiệu quả không chỉ vì ngon mà vì nó tạo cảm giác như vốn dĩ phải như vậy. Nó chưa bao giờ cần một manifesto hay lời giải thích dài. Nó tồn tại rất lâu trước khi chef bắt đầu lý thuyết hóa món Ý và sẽ vẫn tồn tại sau khi những xu hướng hiện đại hóa đi qua.

Điều tôi thấy đẹp nhất là khả năng khiến người ta nhớ về điều rất riêng dù bối cảnh hoàn toàn xa lạ. Nhìn một người ăn Parmigiana lần đầu bên đại dương rồi lập tức nhớ đến ban công của bà ở Palermo hay sân nhà ở Bari là một trong những phép màu rất yên của nghề bếp.

Trong bếp, chúng ta thường chạy theo tốc độ, sự phô diễn và cái mới. Parmigiana nhắc rằng đôi khi động tác mạnh nhất là gần như không thay đổi gì. Chiên cà tím đúng. Cô sốt cà chua đúng. Đặt húng quế ở giữa. Để món nghỉ. Và để nó là chính nó.

Tôi không biết đây có phải Parmigiana ngon nhất hay không. Nhưng tôi biết đây là Parmigiana khách luôn xin công thức. Và khi một món được khách yêu cầu thay vì phải được quảng bá, nó đã hoàn thành công việc của mình.


Đọc thêm từ Journal


Ghi chú bản dịch: Bài viết này được dịch từ bản gốc tiếng Anh với sự hỗ trợ của trí tuệ nhân tạo, sau đó được rà soát về ngôn ngữ và biên tập bằng tiếng Việt. Nếu có khác biệt về ý nghĩa, bản tiếng Anh vẫn là tham chiếu biên tập. Đọc bản gốc tiếng Anh →